Chuyện công ty và chuyện nói xấu công ty

Mấy bữa nay trên News Feed của mềnh có thấy một số bạn post status toàn chê bai cty, than thở về cty bạn ý đang làm, đồng nghiệp bạn ấy làm chung đủ kiểu, một số còn có lời lẽ không hay về cty mình đã từng làm. Nói chung là Facebook các bạn thì các bạn muốn viết gì thì kệ, tự do ngôn luận mà. Nhưng mà vì đã mang tiếng “bạn” nên mình cũng có chút chia sẻ quan điểm cá nhân, bạn tiếp nhận hay không thì đó là chuyện khác.

Theo kinh nghiệm cá nhân, chăn nào cũng có rận, ko giống này thì cũng giống kia. Công ty nào cũng có những vấn đề nội bộ mà ai cũng phải chấp nhận (hoặc nếu bạn giỏi và đủ quyền lực mềm, bạn thay đổi nó), đừng bao giờ nghĩ là cty VN luôn đầy sự khó chịu, cty nước ngoài là tuyệt vời – mặc dù về chế độ cũng như lương bổng có thể tốt hơn nhưng không ai cho không ai cái gì cả.

Nhin Rat Ngu khi khoc

Read more Chuyện công ty và chuyện nói xấu công ty

Ngày về

Minh bước vào nhà với cái balo trên vai sau một chuyến đi vừa bằng máy bay vừa bằng xe, mà vốn dĩ hắn chẳng bao giờ thích thú gì. Nhưng đợt này lễ Giải phóng miền Nam và Quốc tế lao động cộng thêm cuối tuần khiến kỳ nghỉ dài hơn, hắn muốn về quê thăm ba mẹ. Dù sao lần cuối cũng gần hai tháng rồi. Minh cố tình làm bất ngờ bố mẹ bằng cách không báo gì cho ông bà biết, ngay cả trước giờ bay, Minh còn gọi về nhà với giọng ngái ngủ cơ mà.

ngay-ve-1

Bước vào cổng, nhẹ nhàng mở cổng ra và nhẹ nhàng ôm đôi vai gầy của mẹ và khẽ chào mẹ một cách nhẹ nhàng để bà không giật mình. Bà đang ngồi buồn bã bỗng dưng quay lại và cười lên: Thằng quỷ, sao về bất ngờ vậy con. Với ánh mắt hạnh phúc đó, đáng lẽ Minh phải cười và hạnh phúc chứ nhưng khi nhìn gương mặt của bà, nó bỗng dưng như tối sầm không hiểu tại sao, nước mắt chực trào ra và nói từng tiếng trong nấc cục: “Sao…sao mẹ ốm vậy?”. Minh chợt nhận ra gương mặt của mẹ không còn đầy đặn như cách đây gần hai tháng, khi hắn còn ngồi tâm sự với bà vào những ngày Tết. Ngày đó bà vẫn còn mặc áo dài, trang điểm và đi lòng vòng láng giềng chúc Tết. Bà còn hào hứng khi tập đi được xe máy giúp bà đi lại mỗi ngày tiện hơn ở cái tuổi 69. Gương mặt đầy đặn, phúc hậu và luôn mỉm cười, dù nụ cười của bà luôn chứa một nỗi buồn chất chứa từ nhiều thứ trong cuộc sống, cả từ quá khứ đến hiện tại. Vậy mà chỉ sau một thời gian ngắn, gương mặt bà đã không còn đầy đặn, hai gò má cao lên và hốc hác, nếp nhăn nhiều lên thấy rõ. Không một người con nào có thể cầm được lòng khi thấy sự thay đổi như vậy.

“Lo cái gì thằng quỷ, mấy nay mẹ bồn chồn trong người, tự nhiên nhớ mấy đứa, nên ăn uống không ngon, ngủ không được mới bị sút ký hơn tuần nay thôi” – Bà cười phá lên rồi phán như hiểu hết lý do.

– Bây giờ vậy nhé, mẹ ăn chừng nào con ăn chừng đó, mẹ ăn gì con ăn đó. Nếu ốm cả hai mẹ con mình cùng ốm. – Minh cũng cười nhẹ.

– Thằng quỷ, để đó mẹ tẩm bổ cho. Dạo này đi làm việc cực quá đúng không? Để mẹ chạy ra chợ mua ít cá thu về nấu cho mày ăn. Hồi nãy tao đi chợ thấy cá ngon lắm mà nghĩ có ông bà già ăn cũng không nhiều nên mua có khúc à.

– Thôi mẹ ơi, có gì ăn đó, cần gì cầu kỳ. Hết đồ ăn thì lấy mì tôm ra làm tô nước, hái miếng rau là được rồi.

– Mày sợ về quê không có đồ ăn cho mày à.

– Để con chở mẹ đi nhé. Cho nó nhanh, đỡ nắng.

– Thôi, tao biết đi xe mà, chạy cái vèo ra rồi. Con tắm rửa thay đồ rồi nghỉ tí cho đỡ mệt. Đi xe về thế nào chẳng ói.

– Dạ. Vậy mẹ đi cẩn thận.

Bà nhanh tay lấy nón tai bèo đội vào rồi lên xe máy từ từ đi ra chợ. Minh ngồi cạnh ba hỏi thăm về mẹ, hỏi thăm về bệnh huyết áp cao của ba. Hỏi thăm về cái quán mà ba mẹ đang trông coi xem bán buôn thế nào. Ba thì cứ muốn đóng cửa, cho thuê lại nhà trước, muốn vào nhà trong trồng cây nuôi gà cho vui tuổi già, chứ bán buôn được bao nhiêu đâu rồi mất mát, lo nghĩ thêm mệt. Nhưng ba bảo mẹ không chịu. Giờ bán quán nó vui, có người ra người vào. Chứ vô nhà sau, suốt ngày vườn tược gà chó, nấu cơm rồi lại hay cáu, mất công lại nặng lời với ba. Ba lại lo cho mẹ vì tuổi đã lớn mà cứ phải lo lắng làm lụng sáng chiều, chẳng có thời gian nghỉ ngơi, cả hai ông bà giờ đã ngoài bảy mươi rồi chứ còn trẻ trung gì nữa. Con cái cũng đã lớn cả rồi, ai cũng có công ăn việc làm ổn định, lương hưu của ông bà cũng đủ sống mà.

Minh lặng im trong giây lát rồi cũng chậm rãi nói: “Cuộc sống của ba mẹ giờ viên mãn rồi, tất nhiên là có một vài thứ chưa được như ước nguyện, chuyện vật chất không phải là vấn đề với ba mẹ nữa, giờ chỉ còn cuộc sống tinh thần thôi. Ba mẹ là người lớn, tụi con không dám có ý kiến nhiều, ba mẹ quyết định sao cũng được, miễn là ba mẹ cảm thấy thoải mái là được. Nếu như mẹ lo lắng về việc thu nhập thêm để chi tiêu thì ba cứ nói mẹ không phải lo. Ba mẹ nuôi các con mấy chục năm rồi, không lẽ mỗi đứa không nuôi lại được cho ba mẹ hai ba chục năm hay sao ạ. Nên chuyện này ba cứ bàn nghiêm túc với mẹ xem sao ba nhé. Nhưng dù sao con vẫn thấy ý kiến của ba là đúng. Giờ ba mẹ lớn rồi, cũng nên nghỉ ngơi chứ không cần lo nghĩ làm lụng sáng tối nữa ạ.”

Hai ba con ngồi tán dóc thêm chút nữa thì mẹ cũng về. Minh cũng vào lăng xăng phụ mẹ. Hắn thấy mẹ cười rất vui. Hắn cũng vậy.

(còn nữa)

Harnessing the Science of Persuasion by Robert B. Cialdini

Harnessing the Science of Persuasion by Robert B. Cialdini

A lucky few have it; most of us do not. A handful of gifted “naturals” simply know how to capture an audience, sway the undecided, and convert the opposition. Watching these masters of persuasion work their magic is at once impressive and frustrating. What’s impressive is not just the easy way they use charisma and eloquence to convince others to do as they ask. It’s also how eager those others are to do what’s requested of them, as if the persuasion itself were a favor they couldn’t wait to repay.

6 things to think for persuasion
6 things to think for persuasion

The frustrating part of the experience is that these born persuaders are often unable to account for their remarkable skill or pass it on to others. Their way with people is an art, and artists as a rule are far better at doing than at explaining. Most of them can’t offer much help to those of us who possess no more than the ordinary quotient of charisma and eloquence but who still have to wrestle with leadership’s fundamental challenge: getting things done through others. That challenge is painfully familiar to corporate executives, who every day have to figure out how to motivate and direct a highly individualistic work force. Playing the “Because I’m the boss” card is out. Even if it weren’t demeaning and demoralizing for all concerned, it would be out of place in a world where cross-functional teams, joint ventures, and intercompany partnerships have blurred the lines of authority. In such an environment, persuasion skills exert far greater influence over others’ behavior than formal power structures do.

Which brings us back to where we started. Persuasion skills may be more necessary than ever, but how can executives acquire them if the most talented practitioners can’t pass them along? By looking to science. For the past five decades, behavioral scientists have conducted experiments that shed considerable light on the way certain interactions lead people to concede, comply, or change. This research shows that persuasion works by appealing to a limited set of deeply rooted human drives and needs, and it does so in predictable ways. Persuasion, in other words, is governed by basic principles that can be taught, learned, and applied. By mastering these principles, executives can bring scientific rigor to the business of securing consensus, cutting deals, and winning concessions. In the pages that follow, I describe six fundamental principles of persuasion and suggest a few ways that executives can apply them in their own organizations.

The Principle of Liking:

People like those who like them.

The Application:

Uncover real similarities and offer genuine praise.

The retailing phenomenon known as the Tupperware party is a vivid illustration of this principle in action. The demonstration party for Tupperware products is hosted by an individual, almost always a woman, who invites to her home an array of friends, neighbors, and relatives. The guests’ affection for their hostess predisposes them to buy from her, a dynamic that was confirmed by a 1990 study of purchase decisions made at demonstration parties. The researchers, Jonathan Frenzen and Harry Davis, writing in the Journal of Consumer Research, found that the guests’ fondness for their hostess weighed twice as heavily in their purchase decisions as their regard for the products they bought. So when guests at a Tupperware party buy something, they aren’t just buying to please themselves. They’re buying to please their hostess as well.

What’s true at Tupperware parties is true for business in general: If you want to influence people, win friends. How? Controlled research has identified several factors that reliably increase liking, but two stand out as especially compelling—similarity and praise. Similarity literally draws people together. In one experiment, reported in a 1968 article in the Journal of Personality, participants stood physically closer to one another after learning that they shared political beliefs and social values. And in a 1963 article in American Behavioral Scientists, researcher F. B. Evans used demographic data from insurance company records to demonstrate that prospects were more willing to purchase a policy from a salesperson who was akin to them in age, religion, politics, or even cigarette-smoking habits.

Managers can use similarities to create bonds with a recent hire, the head of another department, or even a new boss. Informal conversations during the workday create an ideal opportunity to discover at least one common area of enjoyment, be it a hobby, a college basketball team, or reruns ofSeinfeld. The important thing is to establish the bond early because it creates a presumption of goodwill and trustworthiness in every subsequent encounter. It’s much easier to build support for a new project when the people you’re trying to persuade are already inclined in your favor.

Praise, the other reliable generator of affection, both charms and disarms. Sometimes the praise doesn’t even have to be merited. Researchers at the University of North Carolina writing in theJournal of Experimental Social Psychology found that men felt the greatest regard for an individual who flattered them unstintingly even if the comments were untrue. And in their book Interpersonal Attraction (Addison-Wesley, 1978), Ellen Berscheid and Elaine Hatfield Walster presented experimental data showing that positive remarks about another person’s traits, attitude, or performance reliably generates liking in return, as well as willing compliance with the wishes of the person offering the praise.

Along with cultivating a fruitful relationship, adroit managers can also use praise to repair one that’s damaged or unproductive. Imagine you’re the manager of a good-sized unit within your organization. Your work frequently brings you into contact with another manager—call him Dan—whom you have come to dislike. No matter how much you do for him, it’s not enough. Worse, he never seems to believe that you’re doing the best you can for him. Resenting his attitude and his obvious lack of trust in your abilities and in your good faith, you don’t spend as much time with him as you know you should; in consequence, the performance of both his unit and yours is deteriorating.

Trống rỗng

Có những khi trong cuộc đời, đôi lúc bạn cảm thấy lạc lõng vô cùng và mọi thứ trở nên vô định và mất phương hướng dù xung quanh bạn rất nhiều người ở đó, cười vui….

Và nếu như bạn chưa.từng giận ai,dến nỗi vào lúc nào đó chỉ cần bạn ko vui với ai đó đủ khiến làm người khác tổn.thương, và bạn cảm thấy vô cùng mệt mỏi, hãy ngủ một giấc thật sâu, để thấy bạn sẽ bình tĩnh hơn rất nhiều, ngay cả trước giấc ngủ

image

̉