Entry for March 23, 2007

Lại cuối tuần nữa rồi. Hôm ni ở nhà học bài tuần sau thi.

Đang ngồi relax chút rồi học, mở cái Tivi lên thì thấy HTV7 đang chiếu chương trình “Vượt lên chính mình

Hông hiểu có phải do con người quá sức nhạy cảm và sống thiên về tình cảm hay không mà cứ mỗi lần thấy người chơi trong chương trình thắng trong 1 trò chơi là khóe mắt cay lên và cười thật tươi.

Trong tất cả các chương trình game show truyền hình, thì có lẽ mình thấy đây là chương trình mang tính nhân đạo và thiết thực nhất.

Với chỉ vài triệu đồng cho 1 cuộc chơi, nhưng số tiền đó được đưa đúng cho những người đang cần nó và thực sự cần thiết.

Khi Quyền Linh hỏi bé Hương (đang học lớp 12) nếu thắng ở vòng này và có tiền, thì ước mơ của em sẽ là gì? “Nếu thắng vòng này, ước mơ đầu tiên của em là mua cho mẹ được 1 bộ áo quần mới. Đã lâu lắm rồi mẹ con chưa có áo quần mới”. Nghe xong thực sự muốn khóc. Sao trên đời này nhiều người thực sự khổ quá nhỉ

Một ước mơ nhỏ nhoi nhưng đủ làm mềm những tấm lòng nào dù cứng rắn đến đâu. Đọc đến đây, có lẽ mắt bạn cũng cay lắm.

So với những chương trình như “Nốt nhạc âm nhạc”, “Chung sức”, “Ai là triệu phú”… những câu hỏi quá sức đơn giản và dễ dàng để kiếm được vài triệu đồng mà có lẽ…họ sẽ dùng tiền thắng giải đó để chi cho một bữa tiệc khao vì đã chiến thắng và vì đã…lên truyền hình.

Trước đây, khi xem đường lên đỉnh Olympia, thỉnh thoảng các em học sinh vẫn thường tặng 1 phần giải thưởng cho các quỹ trẻ em, hay quỹ vì người nghèo. Nhưng dường như, lâu lắm rồi không thấy một cử chỉ như vậy nữa.

Còn nhớ, trong cuộc thi Sáng tác truyện ngắn TYTV năm ngoái, có 1 thành viên diễn đàn, hoacomy, đã dành tặng hết giải của mình dù không nhiều nhặn gì cho quỹ bảo trợ trẻ em nghèo thành phố, đó cũng là một nghĩa cử cao đẹp.

Hic, nghĩ lại, hình như mình cũng chưa làm gì tương tự đáng để ca ngợi như bạn hoacomy kia. Chỉ mong, sống tốt hơn để có điều kiện thì giúp đỡ được chừng nào hay chừng đó…

Entry for March 11, 2007

Hôm ni lại là ngày cuối tuần nữa. Cứ mỗi lần cuối tuần là cứ thích làm việc nhà để…relax và cũng để…cho sạch cái ổ chuột nhà mình.

Tối qua đang ngủ mà cứ nghe phập phùng cái mái tôn đập vào nhau mỗi khi có gió. Hic, thế là chiều nay leo lên cái mái nhà xem thử xem bị cái gì.

Leo lên rồi mới…thất kinh, hic, không leo lên sớm chắc tấm tôn đó vài bữa nữa nó bay luôn quá. hic, mấy thằng cha làm cái mái cho mình năm ngoái làm ẩu thiệt, đóng vài cái đinh nằm ngay giữa tấm tôn, thế là các mép không có gì giữ lại nên cứ phấp phới mỗi lần có gió, hỏi thế làm sao không chóng hư được chứ.

Ngồi mà tưởng tượng 1 ngày đẹp trời nào đó tấm tôn bay xuống cái đám con gái hay ngồi trước nhà mình chắc…đứt cổ hết

Thế là quyết định khóa cửa nhà một mình chạy ra mua tấm tôn về thay. Hic, mà khổ cái là chủ nhật, cả con đường Lý Thường Kiệt đóng cửa đi chơi hết, tìm được đúng 1 cửa hàng còn mở. Vô mua 1 tấm ôm dzìa nhà.

Ghé tiệm tạp hóa mua ít mỡ bò, dây thép, đinh rồi dzìa nhà.

Leo lên, loay hoay gắn gắn, khoan khoan lại rồi đóng đinh, xong xuôi rồi lấy cái hộp keo chống dột dán một số nơi đề phòng.

Loay hoay hì hục làm mà hông dám nhìn xuống vì…sợ độ cao. Hic, khổ thế đấy. Ai nói ở một mình mà sướng, còn làm chút xíu mà đi mướn người chắc chẳng ai thèm làm.

Cuối cùng cũng xong tác phẩm, nhìn rất chắc chắn và đẹp, cứng cáp. Mất gần 3h để tháo tấm tôn cũ, tháo đinh, đi mua, lắp vào…rửa tay chân.

Mặc dù mệt nhưng cũng thấy thoải mái, dường như làm việc nhà là 1 cách relax vào weekend.

Chắc tối nay nằm coi film hay đi ra ngoài chơi cái gì đó…

Một mai em đi

Hum ni lại ngồi rảnh rảnh, ngồi lấy mấy đĩa nhạc ra vừa nghe vừa đọc sách.

Tự nhiên nghe lại mấy bài mình rất thích mà lâu nay không có thời gian để nghe, giờ có thời gian nghe tự nhiên thấy thư thái vô cùng.

Đây là một đĩa CD do một người bạn tặng, người đó là người có lẽ hiểu về những thứ nhạc mình thích nghe nhất trong những người mình đã từng quen. Những đĩa CD người này tặng thường rất hợp ý mình và là những món quà hợp ý mình nhất.

Một chút bực mình sau khi nói chuyện phone…

Thôi, nghe một chút nữa rồi đi ngủ cho thoải mái đầu óc.

http://img144.imageshack.us/img144/4766/s5020105640mb9.jpg

Cuối tuần

Hôm ni ngồi rảnh rảnh, tự nhiên thấy hôm nay sao thoải mái ghê.

Mở mấy đĩa nhạc Xuân Thúy Nga mua hồi Tết mà chưa kịp nghe. Không hiểu sao nhạc Xuân hay thế nhỉ, giờ hết Tết lâu rồi nhưng mà nghe thì cứ thấy … không khí Tết.

Tết thấy về Huế vui thiệt, nhưng ngán nhất là cảnh di chuyển từ Huế vào Đà Nẵng. Năm sau phải mua vé sớm, chứ cái cảnh không có vé ra Huế phải ra ĐN rồi từ ĐN bay vào SG sợ quá rồi.

Đi chiếc xe “chất lượng cao” từ Huế vào ĐN, mua vé lên xe, xe CLC 27 chỗ, lúc chuẩn bị xuất bến là đầy 26 chỗ rồi. Vừa ra ngoài cửa bến là có vài người…không chịu mua vé nhảy lên. Tưởng rẻ hơn, ai ngờ cũng giá bằng mua vé nhưng được khuyến mãi thêm 1 câu…không có chỗ ngồi. Hic, may mà mình có mua vé nên có chỗ ngồi đàng hoàng.

Cái hàng ghế phía sau tất cả 5 chỗ, nó nhét sao được tới…12 người.

Cái chỗ ngồi phía trước gần bác Tài, có tất cả 2 ghế khác, thì nhét được thành…6người.

Tới đó tưởng hết rước thêm khách rồi, vị chi cũng thêm được 17 người rồi, tức tổng cộng cũng … 41 người rồi. Ai ngờ, đi giữa đường, thằng lơ xe còn rước thêm được… 12 người nữa, không có chỗ ngồi, đứng dọc cái đường giữa 2 hàng ghế cũng được 6 người, chen chúc nhau đứng ở bậc cấp lên xuống của cái cửa cũng đc 7 người kể cả thằng lơ xe.

Vị chi, cả tài xế chiếc xe chở được tất cả là … 55 người cho chiếc xe 27 chỗ. Hic, không hiểu sao nhiều người thích đón xe ở ngòai mà không vào bến mặc dù giá thì như nhau và được 1 cái là…không có chỗ ngồi.

Có một hành khách nào đó đã chụp hình cái cảnh chen chúc nhau trên xe “Chất lượng cao” loại này. Hic, tiếc là lúc đó cái máy chụp hình mình nhét phía sau vali trong kệ để đồ của xe.

Thui, nói gì thì nói, cuối cùng cũng vô tới Đà Nẵng. Ở Đà Nẵng 1 đêm chơi rồi leo lên máy bay, bay vô SG. Vô Sân bay mà cứ run, tại có mang mấy hũ mắm cho mấy ông bạn già trong này, chỉ sợ nó bắt để lại thì mất cả công chuẩn bị.

He he, cũng may là ko có gì. Cuối cùng cũng lên được máy bay. Tranh thủ ngồi trong máy bay chụp được mấy cái hình trong máy bay.

http://img374.imageshack.us/img374/3158/s5020058bc9.jpg

Chụp cảnh ở ngoài hơi bị mờ, tại cái kính của máy bay nó mờ quá.

http://img374.imageshack.us/img374/6981/s5020061ya8.jpg
Còn cái này là hình trong khoang máy bay.

Nhìn chung, ghế của Pacific Airlines thì ko đẹp bằng của VN Airlines, nhưng mà đi thoải mái vì lúc nào cũng thấy nhân viên cười tươi và phục vụ tận tình. Còn mua vé của Vietnam Airlines thì được khuyến mãi kèm theo mấy cái nhìn khó chịu kiểu ban ơn.

Hic, xuống máy bay một cái là muốn bị shock nhiệt do nhiệt độ ở SG lên tới 32oC, trong khi ở ĐN chỉ có 22oC (thay đổi trong 1h 10oC vậy chịu chi nổi ) .

Vô SG 1 cái là công việc bù đầu bù cổ mấy ngày liền, hôm nay là ngày cuối tuần, ở nhà một mình, tự nhiên hứng lên, đi pha bình trà uống, mở nhạc lên nghe, lấy máy chụp mấy cái hình và …ngồi viết blog.

http://img374.imageshack.us/img374/86/s5020065gz2.jpg

http://img374.imageshack.us/img374/82/s5020085vc1.jpg

Relax, thấy thoải mái ghê. Tuần tới có SV vào thực tập rồi, vừa hướng dẫn nó vừa phải làm việc của mình, chắc mỗi ngày fải về trễ hơn chút rồi. Thui kệ, giúp được nó cũng làm tốt cho năm hạn này của mình mà.

Nằm nghe nhạc, viết blog, đọc báo. Sung sướng quá.

Ghi chú: Đây là hình gốc, chưa qua Photoshop