Kỷ niệm một chuyến đi – gửi Hà Nội!

Một chuyến đi với nhiều cảm xúc pha trộn lẫn nhau, một chuyến đi mà có lẽ là tôi nhớ nhất mỗi khi đến Hà Nội và là chuyến đi để lại nhiều tình cảm nhất cho đến bây giờ.

Ha Noi dem
Hà Nội đêm...

Người Hà Nội, trong tâm trí tôi vẫn luôn là những người có sự chu đáo, đặc biệt là hình thức, tinh tế và tình cảm. Không hẳn ngẫu nhiên mà nhiều nhà thơ, nhà văn khi nhắc đến Hà Nội thì đều nhớ tới những con người Hà Nội, giọng nói Hà Nội và cả những cái tình rất Hà Nội trong đó.

Lần này, tôi được dịp rất nhiều bạn dẫn đi khắp nơi ở Hà Nội, những người hơi quen, những người đã quen, những người chưa hề quen và thậm chí, trước đó mấy phút đang còn là … kẻ thù của nhau. Read more Kỷ niệm một chuyến đi – gửi Hà Nội!

Xôi và cháo, món ăn sáng bình dân ở Huế

Mỗi sáng sớm, hắn thường đạp xe đạp qua con đường quen thuộc đến nhà đứa nhỏ bạn thân, rồi chờ nó lật đật chạy hụt hơi để mặc áo dài trong cái mặt còn ngái ngủ trước khi quá trễ. Rồi 2 đứa cùng đạp xe lên đường vào trường học…

Ngôi trường Nguyễn Huệ chỉ gắn bó với hắn 3 năm cuối cùng của thời học sinh, nhưng nơi đó, từng con đường quanh nó lại mang những kỷ niệm không thể quên được với hắn. Nơi đó, hắn có mối tình đầu đơn phương, nơi đó, hắn có những người bạn thân, và nơi đó, hắn đã có những bài học vô cùng bổ ích và niềm vui bất tận.. .

….

Sáng nay, tôi gắng đặt đồng hồ báo thức để dậy thật sớm mặc dù hôm qua thức tới khuya để viết cái Entry về Cafe Huế, Sài Gòn, Hà Nội. Nhưng niềm đam mê ăn uống thôi thúc tôi không thể dậy trễ hơn, vì nếu dậy trễ hơn, cái món mà tôi muốn ăn mỗi lần ra Huế đều hụt trước đây, sẽ hụt lần nữa.

7h hơn sáng, ra khỏi nhà, vượt qua cây cầu sắt cũ kỹ, tôi từ từ đi vào con đường mà tôi vốn đi mỗi ngày trong vòng hơn 3 năm cách đây gần 10 năm. Mọi thứ xung quanh vẫn không thay đổi. Và người bán xôi cháo vẫn ngồi ngay cái vị trí đó, vẫn một người phụ nữ và một người đàn ông – mà có lẽ là chồng bà – khá lớn tuổi cùng ngồi bán.

Ở Sài Gòn, các quán xôi vỉa hè thì đơn thuần bán xôi, từ xôi ngọt, xôi mặn đến xôi cúc. Còn chỗ nào bán cháo thì sẽ thuần bán cháo. Nhưng ở Huế, vào mỗi buổi sáng, người ta thường gánh vừa xôi vừa cháo để bán, và cũng chỉ bán cháo gạo lức cùng với xôi nếp (không bán kèm xôi đậu…) và thường ăn chung với muối đậu phộng,

Tôi cũng thích ăn xôi và cháo vào buổi sáng, vừa chắc bụng, đặc biệt là ăn kèm với cá bống thể nhỏ được kho kỹ, miếng thịt cá cứng, hơi mặn mặn và ngọt ngọt ăn kèm với cháo gạo lức đầy bổ dưỡng hoặc xôi trắng mềm và nóng hổi.

Một gánh xôi và cháo với đủ thịt, cá, tôm cực kỳ hấp dẫn
Một gánh xôi và cháo với đủ thịt, cá, tôm cực kỳ hấp dẫn
Đã ăn nhiều nơi ở Huế, nhưng mà cái gánh của 2 ông bà này bán từ rất lâu, từ hồi tôi vào cấp 3 ở trường Nguyễn Huệ là đã thấy bán rồi, và sáng nào, tôi cũng ghé đó ăn. Bữa ăn xôi, bữa ăn cháo, lúc ăn tôm, lúc ăn cá, lúc ăn thịt kho, lúc thì ăn với muối đậu phộng.

Sáng nay ăn lại, cái vị gần cả chục năm vẫn không thay đổi và ông bà vẫn bán đắt như thường. Thường dọn ra bán từ tờ mờ sáng và hết sạch veo vào lúc 8h sáng, có lẽ vì ngon, làm sạch sẽ, luôn nóng hổi và giá khá rẻ, chỉ 5.000đ/phần ăn. Và vì bán hết khá sớm, nên đây là lần vào ăn mà còn lại kể từ khi tôi không còn đi ngang để học vào những buổi sáng trong trường.

Ăn hết 2 phần, 1 dĩa xôi và 1 tô cháo, khá no nê, tôi ngẩng đầu nhìn thấy địa chỉ 150 Đinh Tiên Hoàng, một con số dễ nhớ cho việc giới thiệu với bạn bè tôi mỗi khi ra Huế.

Pictures in Bangkok, Thailand and Songkran Festival

Biểu diễn pha trà Thái tại chợ Patuchak
12/4/2008: Biểu diễn pha trà Thái tại chợ Patuchak
Chụp trước mặt tòa nhà MBK, một trong những tòa nhà của khu phức hợp mua sắm khu Siam.
12/4/2008: Chụp trước mặt tòa nhà MBK, một trong những tòa nhà của khu phức hợp mua sắm khu Siam.

Read more Pictures in Bangkok, Thailand and Songkran Festival

Ninh Chữ

Phù….

Tối qua mới đi Ninh Chữ với cty về sau 2 ngày 2 đêm mệt đừ người.

Chuẩn bị mọi thứ vật dụng, tập văn nghệ, hóa trang, diễn kịch… đến 11h thì xe xuất phát. Công ty hơn 250 người đi chia thành 5 xe. Phòng lập trình và ban quản lý chia nhau 1 xe.

Tên của nhóm không biết lấy tên gì cho hay, thế là ngồi nghĩ nghĩ cuối cùng ra cái tên Ngọc Trai Đen ăn cắp từ film Những tên cướp biển vùng Caribe mới vừa chiếu phần 2 ngoài rạp. Vậy là OK. Tên có đủ, mọi thứ sẵn sàng.

11h khuya, cả cái công viên bỗng nhiên hoạt náo hẳn lên, khác hẳn cái vẻ tĩnh mịch, yên tĩnh và tĩnh lặng vốn có của nó ngày thường. Mọi người ai cũng háo hức để lên đường. Ánh sáng cứ lóe lên liên tục như cảnh của các ngôi sao Holywood đang được săn ảnh. Ai cũng muốn lưu lại những khoảnh khắc vui vẻ này.

Lên xe, trời ơi, sao mà…quá tải. Lúc đầu đã “xí” được 1 chỗ ngồi khá tốt ngay giữa xe. Vì dễ bị say xe nên cố gắng ngồi hàng ghế càng gần trên càng tốt. Mọi người lên xe, đông đúc và không hiểu sao lại thiếu mất mấy chỗ, các cô bạn đồng nghiệp nữ trong công ty lên sau, không có chỗ ngồi.

Đứng dậy bước ra ngoài nhường chỗ. Vẫn còn thiếu chỗ cho 3 người , cái giọng vốn buồn ngủ của mình tự nhiên lại như có sức sống: “Các anh em vui lòng nhường chỗ cho các bạn nữ trước nhé. Hiện nay vẫn còn thiếu 3 chỗ ngồi.”…

Lên đường thôi.

Lên xe, sau vài trò chơi của anh chàng Hướng dẫn viên du lịch thì 1h sáng, tiếng cười đùa, tiếng la ó dường như nhường lại cho tiếng gió rít qua bên cửa sổ, tiếng máy chạy. Những ngọn đèn neon trên xe được tắt đi nhưng vẫn không làm chiếc xe tối đi nhờ ánh đèn điện và ánh đèn pha của các xe khác chạy ngược chiều.

C�u bé bán san hô ở Cà Ná với các loại san hô đầy màu sắc
Cậu bé bán San hô ở Cà Ná vào buổi sáng sớm để kịp bán cho khách du lịch với các cành san hô đầy màu sắc

Read more Ninh Chữ