Những ngày trong năm 2010

Giờ đã là năm 2011, lại lặp lại một chu kỳ các ngày đặc biệt trong năm như những năm qua. Như một thói quen, việc liệt kê lại cảm xúc và những gì đã gặp trong những ngày lễ của năm 2010 cũng đã được lên lịch. Đây là tổng hợp những sự kiện trong năm 2010 của bản thân. Read more Những ngày trong năm 2010

Last entry of 2009

Đã lâu rồi tôi không còn cảm hứng để viết blog. Cứ mỗi lần muốn viết thật nhiều, muốn ghi thật nhiều, nhưng chỉ mới gõ vài câu lên là không còn cảm hứng để viết nữa.  Cuối cùng, những bản draft blog cứ nằm đó cả đống. Và tất nhiên, tôi cũng chẳng có thói quen ngồi đọc lại những gì mình đã viết. Và vì vậy, cảm xúc của tôi, chỉ còn được ghi ra bằng những câu ngắn ngủi trên Twitter và Facebook. Hôm nay, ngay lúc này, tôi ngồi một mình, chân vắt vẻo lên mặt bàn và cái lưng dựa vào cái ghế nằm ra với bóng đèn bàn duy nhất trong căn nhà tôi bên cạnh mấy cái bóng đèn led nháy sáng từ cái modem. Tôi thích vậy, cái cảm giác yên bình vô cùng. Tôi thích vậy, tôi thích cái cảm giác ấm áp từ cái bóng đèn vàng phát ra chứ không phải màu trắng lạnh lẽo từ những ngọn đèn Neon hay là những bóng đèn tiết kiệm điện. Và tất nhiên, một thứ không thể thiếu khi đang trong tư thế đó, một bài nhạc.

Đúng rồi, tôi bật ghế lại thẳng lên và click vào cái link một người bạn chat gởi qua Yahoo Messenger để vào Mp3 Zing. Giọng hát của Hồ Ngọc Hà vang lên, nhẹ nhàng, âm thanh từ cái laptop đủ lớn để tôi có thể nghe từng chữ, từng chữ lọt vào tai, từng hơi gió, tiếng nấc lên của giọng hát truyền cảm mà tôi vốn chẳng bao giờ phát hiện được trước đây

[audio:http://files.nguyenhoangminh.info/Music/Ho-Ngoc-Ha_Con-gio-thoang.mp3]
Cơn gió thoảng – Singer: Hồ Ngọc Hà – Composer: Quốc Dũng

Ngày nào em đến áo trắng ướt đẫm hơi sương chiều rơi
Tưởng là phút vui ôi như cơn mơ nỗi đau nghẹn lời
Buồn theo cơn gió những cánh lá rơi cuốn trôi về đâu
Nắng đã chìm sâu biết ta còn nhau

Và trong đêm tối lóng lánh những ánh sao rơi lặng im
Nhẹ như gió êm môi em run run hơi Thu ngọt mềm
Rồi bao cay đắng với những đớn đau xô đi tìm nhau
Bóng em dần sâu, núi đồi vút cao

Ôi những dấu yêu thương tháng năm in hằn lối quen
Xin gió mưa trôi đi để hồn chìm vào lãng quên

Người còn đi mãi biết có đến chốn không gian mù xa
Một ngày thoáng qua xin trong hư vô nhớ thương nhạt nhòa
Để ta vui sống với những trái ngang dấu chôn cuộc đời
Hỡi nhân tình ơi, hãy cười hãy vui

Lời bài hát, từng chữ, từng câu tự nhiên không hiểu sao hợp với tâm trạng tôi lúc này như vậy nữa. Nghe lui nghe tới, dường như càng nghe càng thấm. Rồi bỗng nhìn đồng hồ, sắp tới năm 2010 rồi ư? Thời gian quả thật đi nhanh thật. Hàng năm, tôi vẫn có thói quen viết lại những gì mình đã làm được trong năm vừa rồi và mục tiêu năm sắp tới. Nhưng năm nay thì chắc không. Có lẽ, năm vừa rồi có quá nhiều điều không tốt xảy ra, từ công việc, tình cảm và tài chính. Đôi khi muốn gục ngã. Nhưng có lẽ, do bản chất vốn khá lạc quan và sự động viên của một và người bạn, đặc biệt là người mà mình yêu nhất trên đời này, ba, nên vẫn còn trụ tới được bây giờ.

Read more Last entry of 2009